Liên hệ
Tổng giám đốc

Đào Minh      

0903 413 330

emal_btn
Cho thuê máy

Ph. Ngọc Toàn

0983 580 263

emal_btn
Kinh doanh

Ph. Ngọc Toàn

0983 580 263

emal_btn

Chăm sóc khách hàng

Minh Thắng

0968 205 508

emal_btn

Macadam

18 Tháng Chín 2014

 Lời nói đầu

Trong kỹ nghệ làm đường và máy thi công đường, chúng ta có thể tiếp xúc với những chiếc xe lu Macadam. Vậy Macadam là gì và lịch sử hình thành như thế nào. Bài viết sau đây xin giới thiệu về lịch sử ra đời của phương pháp làm đường Macadam. Đây là hình ảnh chiếc xe lu Macadam.

 

Đường Đá dăm là một loại hình xây dựng đường giao thông được phát minh bởi kỹ sư người Scotland John Loudon McAdam vào khoảng 1820. Đây là phương pháp đơn giản hóa những gì đã được coi là kỹ nghệ tinh xảo nhất tại thời điểm đó. Đây là cấu trúc cấp phối cỡ đơn của những viên đá nhỏ kết hợp với một lớp phủ các chất kết dính như xi măngđược trộn lẫn trong vật liệu làm đường.

Đường Macadam

Thế hệ trước đó

Pierre-Marie-Jérôme Trésaguet

Ông Pierre-Marie-Jérôme Trésaguet được coi là người đầu tiên nghiên cưu khoa học và kỹ thuật xây dựng đường bộ hậu La Mã. Là một người Pháp từ gia đình toàn kỹ sư, ông đã tham gia việc mở đường giao thông ở Paris từ năm 1757 đến 1764. Là kỹ sư trưởng của dự án xây dựng đường Limoges do đó ông đã có cơ hội để phát triển một phương pháp xây dựng đường giao thông tốt hơn và giá thành rẻ hơn. Năm 1775, ông trở thành kỹ sư trưởng và đóng góp vào việc cải thiện giao thông tại Pháp, những lý thuyết của ông nhanh chóng trở thành tiêu chuẩn thực hành vào thời đó.
Trésaguet đã đề nghị xây dựng một con đường gồm ba lớp đá đặt trên một lớp móng và nghiêng với mương thoát nước bên cạnh. Hai lớp đầu tiên bao gồm các cấp phối đá xay với cỡ hạt tối đa 3 inch (76 mm), với độ dày khoảng 8 inch (203 mm). Lớp thứ ba có độ dày tối đa khoảng 2 inch (51 mm) và có cỡ hạt lớn nhất là 25mm. Bề mặt lớp này cho phép mặt đường mịn hơn và bảo vệ những viên đá lớn hơn trong cấu trúc đường tránh tác hại của bánh xe sắt và móng ngựa. Để giữ bề mặt phẳng nhẵn các con đường này được xây rãnh để thoát nước. Những vấn đề này đã được giải quyết bằng cách thay đổi bao gồm đào mương phía sâu, làm cho bề mặt sẽ đạt được độ cứng nhất có thể, cấu trúc đường với một sự khác biệt về độ cao (chiều cao) giữa hai cạnh, sự khác biệt đó được gọi thay thế cho nhau như độ cong của đường hoặc độ dốc ngang....

 

Thomas Telford

 Ông là một giám sát và kỹ sư, đã áp dụng lý thuyết xây dựng đường của Tresaguet. Năm 1801 ông Telford làm việc cho Ủy ban Tây Nguyên Cầu đường Anh. Ông trở thành giám đốc của Ủy ban đường Holyhead năm 1815 và năm 1830. Telford đã mở rộng lý thuyết của Tresaguet, nhưng nhấn mạnh việc sử dụng đá chất lượng cao. Ông nhận ra rằng một số vấn đề nhược điểm của phương pháp xây dựng đường của Pháp có thể tránh được bằng cách sử dụng đá khối lập phương.
Telford đã sử dụng đá lót có kích thước 30 × 25 × 15cm (12 "x10"), với một mặt phẳng bề mặt đáy. Ông quay mặt khác theo chiều dọc hơn so với phương pháp của Tresaguet. Cạnh dài nhất đã được sắp xếp ngang để so với hướng lưu lượng giao thông, và các khớp đã bị phá vỡ của các phương pháp xây gạch thông thường, nhưng với khuôn mặt nhỏ nhất của vật liệu hình thành các bề mặt trên và dưới.
Đá xay được trộn vào vào các khoảng trống giữa các mặt vuông góc nhọn để cung cấp các lớp kiểm soát rất tốt.Telford giữ mức độ phẳng tự nhiên và được sử dụng để người thợ xây cong bề mặt trên của khối. Ông đặt một 150 mm (5,9 in) lớp đá không lớn hơn 60 mm (2,4 in) trên đầu tảng đá. Để hoàn tất bề mặt con đường ông đã phủ một hỗn hợp bao gồm sỏi, đá xay. Cấu trúc này được biết đến như là " Ăn khớp Telford". Độ bền của con đường Telford phụ thuộc việc ngăn chặn nước và ảnh hưởng đến chất lượng đường.Telford đã tăng cơ cấu mặt đường trên mặt đất khi nào có thể. Trong trường hợp không thể tăng cường cấu trúc, Telford đã thiết kế thoát nước khu vực xung quanh. Trước đây các nhà xây dựng đường ở Anh bỏ qua vấn đề thoát nước và việc khám phá những nguyên tắc Telford về vấn đề này là một tiến bộ lớn đóng góp vào ngành xây dựng đường bộ.

 

 

 

 

 

Thế hệ macadam

 

 

John Loudon McAdam (1756–1836)

John McAdam

 John Loudon McAdam sinh tại Ayr, Scotland vào năm 1756. Năm 1787 ông trở thành một người được ủy thác của Ayrshire Turnpike. Ông chuyển tới Bristol, Anh vào năm 1802 và trở thành thành viên ủy ban đường bộ vào năm 1806. Ngày 15 tháng 1 năm 1816 ông được bầu làm tổng thanh tra đường bộ bang Turnpike Trustchịu chịu trách nhiệm quản lý một đoạn đường có chiều dài 149 dặm. McAdam đưa những ý tưởng đầu tiên của mình vào thực tiễn về xây dựng đường, là người đầu tiên ' Đá dăm hóa ' quãng đường tại Ashton Gate, Bristol. Ông cũng bắt đầu tích cực truyền bá ý tưởng của mình trong hai quấn sách gọi là quan sát trên Hệ thống làm đường hiện tại, (sách của ông đã tái bản chín lần vào giữa những năm 1816 và 1827) và một bài luận thực tế về khoa học sửa chữa và bảo trì đường được xuất bản vào năm 1819

 Phương pháp McAdam

 

 

Ảnh chụp đường Macadam ca 1850s, Nicolaus, California

Phương pháp McAdam đơn giản, nhưng hiệu quả trong việc bảo vệ đường bộ, ông phát hiện ra rằng nền móng đá trên đá là không cần thiết và khẳng định rằng nền đất sẽ có khả năng chịu đựng những phương tiện giao thông miễn là nó được bao phủ bởi một lớp vỏ con đường sẽ đảm bảo chống lại sự xâm nhập của nước.
Không giống như khái niệm của Telford. McAdam thiết kế đường phẳng đến mức độ có thể. Đối với đường rộng (9,1 m) ông chỉ yêu cầu độ dốc (7,6 cm) tính từ các cạnh vào tâm. Cao độ này cũng đủ cho phép nước mưa có thể thoát vào mương ở hai bên.
Kích thước của đá là trung tâm lý thuyết xây dựng đường bộ của McAdam. Đối với đường có chiều dày nhỏ hơn 200 mm (7,9 in) thì kích thước đá không lớn hơn 75 mm (3,0 in). Lớp phía trên 50 mm (2,0 in) có kích thước đá giới hạn là 20 mm (0,79 in). vật liệu được giám sát chặt chẽ. Thợ thi công có thể kiểm tra kích thước vật liệu bằng cách quan sát với cữ mẫu. Tầm quan trọng của kích thước đá 20 mm là những viên đá cần thiết để được nhỏ hơn nhiều so với chiều rộng 100 mm của các lốp xe trên đường.


McAdam cho rằng "phương pháp thích hợp" đập vỡ đá rất tiện ích và nhanh chóng được thực hiện bởi những người công nhân sử dụng búa nhỏ, phá vỡ những tảng đá để không viên nào có trọng lượng lớn hơn sáu ounce. Ông cũng cho rằng chất lượng con đường sẽ phụ thuộc vào cách sắp xếp những viên đá trong khoảng khe hở.
McAdam cho rằng không có chất hấp thụ nước và ảnh hưởng đến con đường như sương giá. Không phải là bất cứ điều gì để được đặt trên đá sạch để kết dính vật liệu. Các phương tiện giao thông đường bộ sẽ gây ra vỡ đá và kết hợp với góc độ của riêng mình, sát nhập vào một cấp độ, bề mặt rắn đó sẽ chịu được thời tiết hoặc giao thông.
Qua kinh nghiệm xây dựng đường của mình McAdam đã nhiệm ra rằng khi đá bị phá vỡ sẽ tác động như một khối vững chắc và sẽ không cần thiết phải sử dụng các lớp đá lớn trước đây để xây dựng đường giao thông. Bằng cách giữ đá bề mặt nhỏ hơn so với chiều rộng lốp, tạo ra khả năng di chuyển tốt cho giao thông. Những viên đá bề mặt nhỏ cũng không tác động đến đường miễn là nó được thoát nước hợp lý.

 

 

 

Đường Macadam đầu tiên ở Bắc Mỹ

Bức tranh về việc xây dựng đường đá dăm hóa đầu tiên tại Hoa Kỳ (1823). Ở phía trước, các công nhân đang phá vỡ đá " để đạt được kích thước không quá 6 ounces trọng lượng hoặc để vượt qua vòng hai inch"

Con đường đá dăm đầu tiên tại Hoa Kỳ được xây dựng giữa Hagerstown và Boonsboro, Maryland và được đặt tên là Boonsboro Turnpike Road. Đây là phần cuối cùng của con đường được cải tạo giữa Baltimore vào vịnh Chesapeake đến Wheeling trên sông Ohio. Con đường này được hoàn thành vào năm 1822, sử dụng kỹ thuật đường McAdam, ngoại trừ rằng con đường hoàn thành đã được đầm với một xe lu thay vì dựa vào giao thông đường bộ tự nhiên để đạt độ chặt. Con đường tại Mỹ thứ hai được xây dựng bằng cách sử dụng lý thuyết McAdam là đường Cumberland dài 73 dặm và được hoàn thành vào năm 1830 sau năm năm thi công.

 Ảnh hưởng của McAdam

 Phương pháp McAdam nổi tiếng là do hiệu quả và kinh tế trong xây dựng đường. Đây là một sự cải tiến lớn so với các phương pháp được sử dụng bởi thế hệ của ông. Ông nhấn mạnh rằng con đường có thể được xây dựng để đáp ứng bất kỳ loại hình giao thông nào và ông đã giúp làm giảm bớt các khó khăn của du khách lưu thông trên đường. Di sản của ông nằm trong việc vận động bảo trì và quản lý đường bộ có hiệu quả.. Ông ủng hộ các trung tâm quản lý đường và các chuyên gia quản lý đường bộ được đào tạo chuyên nghiệp, những người có thể được trả một mức lương cao để anh ta không tham nhũng. Sự chuyên nghiệp này giúp anh ta có thể dành toàn bộ thời gian của mình cho nhiệm vụ và phải chịu trách nhiệm cho các hành động của mình.

Nước- Kết dính đá dăm
Công nghệ xây dựng đường McAdam đã được các kỹ sư khác tiếp nối. Một trong những kỹ sư đó là Richard Edgeworth, người đã sáng kiến lấp đầy khoảng trống giữa các bề mặt viên đá với một hỗn hợp của bột đá và nước, cung cấp một bề mặt nhẵn hơn khi mật độ giao thông tăng lên bằng cách sử dụng phương pháp này gọi là nước kết dính đá dăm. Mặc dù phương pháp này đòi hỏi một lượng lớn lao động thủ công tạo ra một con đường vững chắc và thoát nước tốt. Đường được xây dựng theo cách này được mô tả là "macadamized- đá dăm hóa."

Kết dính nhựa đường

 

Xây dựng con đường Macadam tại Kentucky: sử dung nhựa đường , 28-8-1926.

Với sự ra đời của xe có động cơ, bụi đã trở thành một vấn đề nghiêm trọng trên những con đường đá dăm. Diện tích của phần áp suất không khí thấp tạo ra theo phương tiện di chuyển nhanh hút bụi từ bề mặt đường, tạo ra đám mây bụi và làm lộ dần các hạt vật liệu đường bộ. Vấn đề này đã được giải quyết bằng cách phun nhựa trên bề mặt để tạo ra các kết dính đá dăm.

Ngày 13 Tháng Ba năm 1902 ở Monaco, một giáo sư người Thụy Sĩ tên là Ernest Guglielminetti đã có ý tưởng sử dụng nhựa từ Gasworks Monaco để đóng bụi. Sau đó sử dụng hỗn hợp nhựa than đá và xỉ thép bằng sáng chế của Edgar Purnell Hooley đã được giới thiệu.
Một bề mặt đường hiện đại bền hơn đó chính là vật liệu bê tông nhựa ngày nay. Ở Mỹ nhựa đường đã được giới thiệu vào những năm 1920. Phương pháp này là trộn cấp phối cốt liệu với nhựa đường làm vật liệu kết dính trước khi chúng được rải. Phương pháp bề mặt đá dăm đặt viên đá và cát trên đường sau đó phun vật liệu bám dính. Trong khi con đường đá dăm hiện nay đã được xuất hiện trở lại ở các nước phát triển nhất, một số được bảo tồn dọc theo đường như trên các quốc lộ Hoa Kỳ.
Do sử dụng đá dăm như một bề mặt đường trong thời gian trước đây, đường giao thông ở một số vùng của Hoa Kỳ (như vùng Pennsylvania) thường được gọi là đá dăm, mặc dù họ có thể được làm bằng nhựa hoặc bê tông. Tương tự như vậy, thuật ngữ "đường băng" đôi khi thông tục áp dụng sai cho đường bê tông nhựa hoặc đường băng

Theo trang Wikipedia

http://en.wikipedia.org/wiki/Macadam

Nhận xét